Trong 7 ngày qua, một tín hiệu lặng lẽ xuất hiện từ thị trường hợp đồng tương lai: xác suất Fed tăng lãi suất trước tháng 9 đã gần như đạt 100%. Đám đông, như thường lệ, đã hoàn toàn tập trung vào câu chuyện 'lạm phát dai dẳng' và 'diều hâu của Fed'. Họ nghĩ rằng họ đã hiểu được bức tranh. Nhưng dòng chảy thanh khoản ẩn giấu một câu chuyện chưa kể.
Câu chuyện hiện tại, được kể qua lăng kính của thị trường, rất đơn giản: nền kinh tế đủ mạnh để chịu thêm hai lần tăng lãi suất trong vòng 9 tháng tới. Dữ liệu từ thị trường tương lai quỹ liên bang vào ngày 13 tháng 7 cho thấy điều này. Nhưng đây chỉ là một nửa câu chuyện. Đây là phần cuối của chu kỳ 'lạm phát do nhu cầu' và là phần mở đầu của một chu kỳ mới: 'lạm phát do chi phí địa chính trị'.
Hãy nhìn vào điều mà đám đông đang bỏ lỡ. Cùng lúc thị trường đang định giá các đợt tăng lãi suất, một tuyên bố từ Washington đã thay đổi mọi thứ. Cựu Tổng thống Trump đã công bố một đề xuất: phong tỏa Iran và áp dụng mức phí quá cảnh 20% đối với tất cả hàng hóa đi qua eo biển Hormuz. Đây không chỉ là một tuyên bố chính trị; đây là một cú sốc nguồn cung được đóng gói dưới dạng chính sách đối ngoại.
Dựa trên kinh nghiệm phân tích của tôi, tôi đã thấy nhiều lần thị trường tập trung vào một biến số và bỏ qua một biến số khác, thậm chí còn quan trọng hơn. Ở đây, biến số bị bỏ qua là sự thay đổi địa chính trị có thể nhanh chóng biến một câu chuyện 'lạm phát dai dẳng' thành một câu chuyện 'sốc lạm phát toàn cầu'. Eo biển Hormuz là huyết mạch của dầu mỏ thế giới. Bất kỳ sự gián đoạn nào ở đó, dù là phong tỏa hay áp thuế, sẽ ngay lập tức đẩy giá năng lượng lên cao.
Cơ chế của câu chuyện mới này rất rõ ràng. Đầu tiên, giá dầu tăng. Sau đó, chi phí vận chuyển tăng. Sau đó, chi phí sản xuất của mọi thứ, từ nhựa đến thực phẩm, đều tăng. Và cuối cùng, lạm phát lõi, thứ mà Fed đang cố gắng kiểm soát, sẽ bị đẩy lên cao hơn. Phân tích tâm lý thị trường cho thấy, các nhà đầu tư đang phản ứng với dữ liệu cũ, dữ liệu về nền kinh tế Mỹ, trong khi một cơn bão địa chính trị đang hình thành.
Đây là góc nhìn phản trực giác: Thị trường đang định giá các đợt tăng lãi suất dựa trên một giả định sai lầm rằng lạm phát là một vấn đề nội địa của Mỹ. Trên thực tế, lạm phát sắp trở thành một vấn đề toàn cầu, được thúc đẩy bởi một cú sốc nguồn cung từ bên ngoài. Điều này có nghĩa là Fed có thể sẽ phải tăng lãi suất nhiều hơn và nhanh hơn những gì thị trường hiện đang định giá, không phải vì nền kinh tế Mỹ quá nóng, mà vì chi phí năng lượng nhập khẩu tăng vọt.
Điều này tạo ra một điểm mù lớn. Hầu hết các nhà phân tích đều đang tập trung vào các cuộc họp của Fed và các báo cáo việc làm. Họ đang bỏ lỡ câu chuyện lớn hơn: một sự thay đổi trong chính sách thương mại và địa chính trị của Mỹ đang biến thành một công cụ kinh tế. Đề xuất của Trump không chỉ là về Iran; nó là về việc sử dụng sức mạnh kinh tế của Mỹ để định hình lại thương mại toàn cầu. Và giống như bất kỳ công cụ kinh tế nào, nó có hậu quả.
Sớm nhận ra tín hiệu, tránh xa đám đông muộn màng. Câu chuyện tiếp theo mà tôi thấy không phải là 'Fed sẽ tăng lãi suất bao nhiêu lần?'. Câu chuyện tiếp theo là: 'Liệu một cuộc xung đột địa chính trị có buộc Fed phải hy sinh tăng trưởng để kiềm chế lạm phát do chi phí đẩy?'. Sự dịch chuyển từ 'câu chuyện lãi suất' sang 'câu chuyện địa chính trị' là một sự thay đổi lớn. Và nó đang diễn ra ngay bây giờ.